Đăng Nhập

Vui lòng khai báo chính xác tên truy cập và mật khẩu!

Quên mật khẩu?

Đăng Ký

Bạn phải điền đầy đủ thông tin đăng ký!

  

Mình Kết Hôn Nhé ! - Chương 2: Xem Mắt

Share
avatar
Admin-CDT
Admin

Tổng số bài gửi : 1369
Join date : 01/07/2015
Age : 23
Đến từ : Việt Nam

Mình Kết Hôn Nhé ! - Chương 2: Xem Mắt

Bài gửi by Admin-CDT on Tue Jan 12, 2016 2:16 am

Tập đoàn Triệu Kỳ là một tập đoàn danh tiếng, đứng thứ ba trên cả nước, không chỉ nắm giữ nhiều trung tâm thương mại nổi tiếng, tập đoàn này còn hợp tác làm ăn với nhiều nơi trên thế giới.

Không khí làm việc trong tòa nhà 50 tầng này khá khẩn trương cùng bận rộn, nhân viên từ các phòng liên tục đi đi lại lại. Có lẽ họ đã sớm quen với cách làm việc nhanh gọn và mau lẹ mà nơi đây yêu cầu.

Khác hẳn với không khí bên ngoài, phòng làm việc của giám đốc Triệu được thiết kế theo phong cách châu Âu, không gian thoáng đãng phảng phất một mùi hương nhè nhẹ khắp căn phòng. Ánh nắng của buổi sớm xuyên qua cửa sổ, chiếu thẳng vào bong người đang ngồi bên bàn làm việc gần đó.

Cốc trà trên bàn làm việc tỏa ra mùi hương hoa nhài thật dễ chịu. Chàng giám đốc cầm cốc trà chậm rãi đưa lên miệng, tay kia vẫn thoăn thoắt chiếc máy tính bên cạnh. Lông mày anh ta luôn luôn chau lại, có thể đoán lờ mờ đó là một chàng trai rất nông nổi, nhưng khá tự tin và chắc chắn trong công việc.

“ Reng reng reng ”

Tiếng chuông điện thoại vang di động lên phá vỡ sự im lặng trong căn phòng.

Giám đốc Triệu nhìn màn hình điện thoại, sau đó nhanh chóng nhấn nút nghe.

_ “ Có chuyện gì vậy mẹ ?”_ “ Nhật Phong, con về nhà đi, cha mẹ có chuyện quan trọng muốn nói với con .”

Đầu dây bên kia là giọng nói ấm áp của Triệu lão phu nhân – mẹ của anh chàng.Như đoán ra được “ chuyện quan trọng” đó của Triệu mẹ, chàng giám đốc ngao ngán nhìn chiếc đồng hồ lớn hình quả lắc treo trên tường, anh ta chán nản nói :

_ “ Nếu đó là vấn đề xem mắt thì con không về đâu. Ở công ty còn rất nhiều việc phải làm.”

Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát, cuối cùng thì Triệu phu nhân cũng lên tiếng :

_ “ Nghe mẹ về nhà đi ! Lần này chắc chắn con sẽ thấy vừa mắt.”_ “ Con nghe mẹ nói câu này không biết bao nhiêu lần rồi !” Anh chàng mất kiên nhẫn ném tập tài liệu qua một bên.

_ “ Yên tâm đi ! Mẹ đã tính cả rồi . Cô gái này rất hợp với con. Cha mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, vậy mà….”_ “ Được rồi, được rồi ! Chỉ lần này nữa thôi đấy !”

Triệu giám đóc không muốn làm phiền lòng mẹ, tắt vội điện thoại rồi mệt mỏi nhìn lên trần nhà, thở dài ngao ngán.

Lần này không biết lại là cô gái nào đây ?

Dù thế nào đi nữa, trong lòng anh chỉ có mình cô ấy. Trái tim anh đã thộc về cô ấy, không thể nhường cho một khác.

Xem mắt ư ? Đó là chuyện tẻ nhạt nhất trên đời này !

~~~~~~~~~~~~~~~~

9: 30 a.m

Lạc Linh đang nằm thừ người trên giường. Sáng nay cô không dậy sớm ra ngoài tìm việc như mọi khi. Nói đúng hơn bây giờ cô chẳng còn hứng thú để làm gì cả.

Tối hôm qua khi về đến nhà, cô đem chuyện mình bị đuổi việc cho Lạc ba nghe. Ông trầm ngâm không nói gì, lúc sau chỉ biết vỗ vai cô, khuyên cô hôm nay hãy đi tìm việc. Mặc dù không nói ra nhưng Lạc Linh biết ông rất thất vọng.

Sáng nay Lạc ba đi đánh gôn với mấy ông bạn đồng nghiệp già cùng công ty. Trong nhà chỉ còn Lạc Linh và cô Doãn giúp việc. Đằng nào cũng dậy muộm, có lẽ công việc tim kiếm nên để đến buổi chiều. Lạc Linh bật dậy , mở máy tính, lên mạng xem bộ phim Hàn Quốc mình yêu thích – You Came From The Star.

Ngồi trong phòng xem đến hơn 12h thì cô Doãn gọi xuống dùng bữa trưa. Lạc Linh tắt vội máy tính rồi chạy xuống phòng ăn. Lạc ba đã về, ông đang ngồi bên bàn ăn chờ cô.

_ “ Ba đã về rồi ạ ?” Lạc Linh kéo chiếc ghế, nhìn ông cười tươi rói._ “ Ừ, ngồi xuống ăn đi con .”

Lạc ba nhìn cô trỉu mến, gắp miếng cá sốt tươi ngon bỏ vào bát của cô.

_ “ Uhmm.. món cá này cô Doãn làm ngon quá ! Khi nào cô dạy cháu nhé, cháu sẽ làm cho Lạc ba ăn !” Lạc Linh vừa nhai nhồm nhoàm vừa giơ ngón cái ra hiệu cho cô giúp việc.

_ “ Được thôi, khi nào rảnh cô sẽ dạy cháu !” Tiếng nói oang oang của cô Doãn từ trong bếp vọng ra.

_ “ Con bé này , chỉ được cái thế là nhanh !” Lạc ba mỉm cười mắng yêu cô. Rồi như nhớ ra chuyện gì đó, ông lên tiếng : “ Lạc Linh, có chuyện này ba muốn nói với con .”

Lạc Linh ngẩng lên, thấy thái độ của Lạc ba khá nghiêm túc. Cô ngồi thẳng người, hỏi : “ Chuyện gì thế ba ?”

Sau mấy giây chần chừ, ông lên tiếng :

_ “ Ba muốn cho con đi xem mắt, con thấy thế nào ?”_ “…”

Lạc Linh bị nghẹn miếng thức ăn ngon lành trong miệng, ngạc nhiên nhìn Lạc ba. Cô lắp bắp hỏi :_ “ Sao ba lại muốn con đi xem mắt ??”

Lạc ba rót cốc nước trên bàn đưa cho cô. Đợi cô bình tĩnh lại, ông mới chậm rãi nói tiếp: 

_ “ Hiện tại con chưa tìm được việc làm ổn định. Ba lại có tuổi rồi, không thể nuôi nấng con như trước được nữa. Ba muốn con lập gia đình, như vậy ba sẽ yên tâm hơn .”

Lạc Linh ngẩn người nhìn Lạc ba. Mắt cô bắt đầu đỏ hoe, cô nói :_ “ Ba muốn con kết hôn ư ? Ba không cần con nữa sao ?”

_ “ Không, ba rất yêu con. Ba muốn con gái của ba luôn mạnh mẽ và tự tin trong mọi hoàn cảnh . Khi có một gia đình rồi, con mới biết vì sao ba đưa ra đề nghị này. Ba thực sự muốn tốt cho con .”

Lạc ba xoa đầu cô, ân cần khuyên nhủ. Vấn đề này ông đã phải suy nghĩ rất nhiều. Hiện tại cô con gái nhỏ của ông vừa không có công việc ổn định, lại thiếu thốn tình cảm gia đình. Sức khỏe của ông lại ngày càng kém đi. Vì vậy ông nghĩ, quyết định này ông đưa ra là hoàn toàn đúng. Có gia đình rồi, cô con gái nhỏ của ông sẽ được yêu thương, che chở.

Ông nhất định phải tìm cho Lạc Linh một chàng rể tốt, để ông có thể yên tâm gửi gắm con gái của mình cả đời .

_ “ Nhưng ba à… con mới 19 tuổi thôi mà. Ba không định cho con lấy chồng sớm như vậy chứ ?? Con muốn ở với ba cơ !!” Lạc Linh lo lắng nhìn ba.

_ “ Lần này chỉ là đi xem mắt bình thường thôi, nhưng nếu con cảm thấy hai đứa hợp nhau thì sẽ tính tiếp .”

Lạc Linh vẫn cảm thấy lo lắng : “ Ba đã nhìn thấy mặt mũi của anh ta chưa ?”

_ “ Chưa. Nhưng cậu ta là con trai của một ông bạn rất thân của ba thời trẻ. Con yên tâm đi .”

Lạc Linh nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, nỗi lo lắng cũng vơi đi phần nào. Thì ra là người quen của ba, nếu hắn ta có giở trò gì với mình thì cũng không lo bị thiệt . Đã có ba đằng sau ra tay trợ giúp !

_ “ À, còn nữa …” Giọng nói của Lạc ba cắt đứt mạch suy nghĩ của cô : “ Ba đã gọi điện cho chị Nhã Đình, ngày mai chị ấy sẽ về nhà để lo liệu mọi thứ cho con .”

Lạc Linh giật mình nhìn Lạc ba, kinh ngạc hỏi :

_ “ Chị Nhã Đình đang đang học bên Tokyo mà ba ? Ba không định bắt chị ấy lặn lội về đây chứ ?”

Lạc ba trở lại ghế, ngồi xuống chậm rãi thưởng thức món đậu phụ chiên của cô Doãn. Ông từ tốn nói với Lạc Linh :

_ “ Nhã Đình là chị gái con, hơn nữa bây giờ trong nhà lại không có phụ nữ. Ba chỉ còn cách nhờ Nhã Đình chứ ngoài ra còn ai khác nữa. Nó cũng đồng ý trở về nước để giúp con rồi .”

_ “…”

Lạc Linh ủ rủ gục xuống bàn ăn, thầm than khổ trong lòng. Chị gái Nhã Đình của cô nổi tiếng đanh đá cầu toàn, lần này chị ta trở về chắc cô khó sống rồi…

~~~~~~~~~~~~~~

Chap 2.2

Cùng lúc đó, tại một ngôi biệt thự tráng lệ nằm trong khu đô thị lớn của thành phố…

_ “ Lần này là con gái của một ông bạn tri kỉ thời xưa của cha mẹ. Con liệu mà cư xử với người ta cẩn thận. Đừng để cha phải mất mặt !”

Giọng nói của Triệu lão gia vang vọng khắp gian phòng lớn. Điều hòa trong phòng khách vẫn chạy đều đều. Triệu lão gia cùng Triệu lão phu nhân ngồi trên chiếc ghế sofa đen sang trọng , ánh mắt chăm chú nhìn phản ứng của cậu con trai ngồi phía đối diện.

Sau một phút im lặng, cậu con trai ngẩng đầu lên, câu trả lời có phần miễn cưỡng : “ Con biết rồi .”

Triệu phu nhân ra sức khuyên nhủ con trai :

_ “ Mẹ chắc chắn con sẽ ưng cô gái này. Yên tâm đi !”Lời nói của bà có phần quả quyết. 

Anh chàng chau mày lại, bực bội quay sang nhìn Triệu mẹ :

_ “ Mẹ đã gặp cô ta chưa ? Sao có thể chắc chắn như vậy ??”

_ “…” Không có tiếng trả lời.

Im lặng hồi lâu, Triệu ba mới lên tiếng : “ Cha nghe nói cô gái đó rất giống mẹ. Mẹ của cô ấy ngày xua là một người phụ nữ cực kì xinh đẹp duyên dáng …”

Chưa nói xong câu, Triệu lão gia ngay lập tức đã nhận được cái lườm dài của Triệu lão phu nhân bên cạnh.

_ “ Chẳng nhẽ tôi nói sai sao ? Ngày xưa Tần Mãn còn xinh đẹp hơn cả bà. Cũng may là tôi đẹp mã hơn lão Lạc, nên tôi với bà mới có thể ngang bằng mà so sánh với vợ chồng nhà họ .”

_ “ Ông dám chê vợ ông xấu hơn vợ người ta hả ???”

………

_ “ Cha , mẹ ! Hai người đừng ngồi đó mà tranh cãi nhau nữa. Anh Phong vẫn còn đang đơi cha mẹ kìa .”

Cô con gái út Mẫn Châu của họ vội vàng đặt cuốn tạp chí Fashion xuống, nhanh chóng cắt đứt dòng hồi tuwongr đang tuôn trào của bậc phụ mẫu .

_ “ Hừ ! Lần này mà không vừa ý thì con quyết định sẽ đôc thân suốt đời !”

Nhật Phong khó chịu ra mặt , với lấy chiếc cặp đựng tài liệu như có ý muốn rời đi. Triệu phu nhân tinh tường đoán được ý định tẩu thoát của con trai, bà giật ngay lấy chiếc cặp từ Nhật Phong, khuôn mặt trở nên tức tối, bà lớn tiếng nói với con trai : 

_ “ Nhật Phong, con thực sự vẫn không thể quên được Ngọc Mỹ ư ? Hai đứa không hợp nhau, Ngọc Mỹ quyết định chia tay với con cũng là vì lí do đó. Đến giờ con vẫn không hiểu sao ?”

Ngọc Mỹ ?

Cái tên mà suốt mấy tháng nay anh đã cố gắng không nhắc tới. Cố gắng quên đi người con gái ấy nhưng thật khó khăn đến nhường nào. Trong tâm trí anh luôn luôn có hình ảnh của cô và bao kỉ niệm ngọt ngào khó quên của hai người. Mặc dù sau khi chia tay anh để tâm nhiều đến công việc, chơi bời tụ tập thường xuyên ở quán bar vũ trường với đám đồng nghiệp bạn bè, cố gắng đi xem mặt thật nhiều … nhưng kết quả chỉ khiến anh càng them nhớ cô ấy mà thôi.

Vết thương cũ trong trái tim rỉ máu, anh chỉ biết im lặng không nói gì.

_ “ Kể ra nếu anh Phong không muốn xem mắt cô gái ấy, thì đằng nào gia đình chúng ta vẫn sẽ có một cuộc gặp gỡ gia đình nhà họ để ôn lại kỉ niệm xưa. Trước sau gì cũng gặp chi bằng anh Phong cứ gặp trước cô ấy đi. Thực ra cũng chẳng mất gì…”

Mẫn Châu lên tiếng phá vỡ không khí im ắng trong căn phòng.

_ “ Mẫn Châu nói đúng đấy, gặp rồi thì mới biết sẽ như thế nào chứ .” Triệu mẹ nắm được thời cơ lại ra sức khuyên bảo.

_ “ Được rồi ! Cha mẹ hẹn với nhà người ta sau ba ngày nữa sẽ gặp mặt …”

Gặp thì gặp, dù sao người ra khỏi trước cũng sẽ là anh, lần gặp mặt này nhất định sẽ là lần cuối cùng !

_ “ Nhật Phong, mấy hôm đấy em cứ ở nhà chuẩn bị đi. Về phía công ty đã có anh và cha lo liệu rồi .”

Anh cả Tư Hạo nãy giờ im lặng thưởng thức cà phê cuối cùng cũng lên tiếng. Hôm nay thấy em trai mình tự dưng xách cặp ra khỏi công ty vội vã trở về nhà, anh cả vốn hay lo lắng cho em trai cộng với tính tò mò vốn có nên cũng bỏ công ty chạy xe về theo. Kết quả là bây giờ ngồi ở nhà nghe câu chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

_ “ Thực ra cũng chằng có gì phải chuẩn bị …”

Nhật Phong buồn chán đáp lại, lặng lẽ đi lên phong ngủ của mình.