Đăng Nhập

Vui lòng khai báo chính xác tên truy cập và mật khẩu!

Quên mật khẩu?

Đăng Ký

Bạn phải điền đầy đủ thông tin đăng ký!

  

Mình Kết Hôn Nhé ! Chương 4: Trả Đũa

Share
avatar
Admin-CDT
Admin

Tổng số bài gửi : 1369
Join date : 01/07/2015
Age : 23
Đến từ : Việt Nam

Mình Kết Hôn Nhé ! Chương 4: Trả Đũa

Bài gửi by Admin-CDT on Tue Jan 12, 2016 3:30 am

4.1 _ “ Này, anh làm gì vậy ? Buông tôi ra !”

Cánh tay bị tóm chặt, Lạc Linh đành để mặc cho Nhật Phong kéo sâu vào bên trong quán bar. Những tạp âm đinh tai nhức óc làm cho người mới vào vũ trường lần đầu như Lạc Linh choáng váng , xây xẩm mặt mày, nhưng cô vẫn cố la hét vùng vẫy để thoát ra khỏi bàn tay của Nhật Phong.

Cảm thấy anh chàng kia có vẻ chẳng quan tâm những gì mình nói ( cũng có lẽ là không nghe thấy do không khí quá ồn ào ) , Lạc Linh bèn cắn mạnh vào tay của anh ta.

_ “ A !” Nhật Phong giật mình đẩy cô ra, nắm chặt bàn tay đỏ ửng hằn rõ những vết răng, tức tối la lên : “ Cô điên à ? Sao lại cắn tôi ?”

_ “ Anh bị điếc hay sao mà không nghe thấy tôi nói ? Tôi đã bảo anh bỏ tay tôi ra mà anh không nghe. Đáng đời ! Hừ !”

_ “ Cô bảo ai điếc hả ? Ở đây ồn ào thế này cô có gào khan cả cổ cũng chẳng ai nghe thấy hay để ý cô nói gì đâu ! Đi theo tôi mau !”

Nhật Phong đặt một phòng trà, lấy chìa khóa rồi kéo Lạc Linh vào bên trong …

_ “ Anh định làm gì ?”

Lạc Linh bị ấn xuống chiếc ghế sofa màu cà phê có diện tích như một cái giường lớn. Hừ , anh ta kéo mình vào đây làm gì không biết ? Gã có ý đồ gì chăng ? Lạc Linh theo bản năng lấy tay che trước ngực.

Nhật Phong đứng gần đó nhìn thấy hành động tự vệ của Lạc Linh, ánh mắt không khỏi chế giễu cô . Đúng là cóc ghẻ muốn hóa thiên nga , thị dân đòi làm vua chúa. Loại con gái này không có trong bộ nhớ của anh !

~~~~~

_ “ Nói đi, cô muốn gì ở tôi ?”

Nhật Phong ung dung gọi hai chai rượu Vodka. Thảnh thơi uống một hồi, anh mới quay sang hỏi lạc Linh.

Muốn gì là sao ? Hắn ta có ý gì ? Lạc Linh cảnh giác nhìn Nhật Phong. Không phải hắn định bắt cóc cô để tống tiền đấy chứ ?

_ “ Tôi chẳng muốn gì ở anh cả. Mau đưa tôi ra khỏi đây !”

_ “ Đừng đánh trống lảng. Rõ ràng là cô đang tiếp cận tôi !” Nhật Phong quay sang thăm dò thái độ của Lạc Linh, anh ghé sát mặt cô rồi khẽ nói : “ Lần trước ở quán café cô cố tình gây sự chú ý cho tôi. Lần này cũng vậy… Rốt cuộc cô muốn gì ? Tiền hay một cuộc hẹn ?”

Lạc Linh sửng sốt nhìn Nhật Phong . Hắn vừa nói gì ? Tiền ? Cuộc hẹn ?

Ngay lập tức cô đẩy mạnh anh ta ra , trợn mắt nhìn chàng trai trước mặt. Thật không ngờ hắn ta lại nghĩ mình là con người như vậy. Lạc Linh túm chặt lấy cổ áo Nhật Phong, tức giận hét vào mặt anh chàng:

_ “ Đồ tồi ! Anh nghĩ mình là ai mà dám nói như vậy ? Anh hiểu tôi được bao nhiêu để đánh giá con người tôi ?”

Nhân phẩm tốt đẹp của cô ngang nhiên bị bóp méo bởi một câu nói bóng gió không rõ nội dung của anh ta . Nói cho ngươi biết, Lạc Linh ta khinh bỉ loại người như ngươi !

_ “ Hà hà… cô có vẻ dễ bị kích động nhỉ ? Tôi chỉ thử cô chút thôi, không ngờ cô phản ứng kịch liệt như vậy .” Nhật Phong đẩy cô sang một bên, lắc đầu cười rồi tiếp tục uông rượu, chắc là anh đang lo xa quá.

_ “ Cái gì ? Thử ??”

_ “ Đúng vậy, tôi chỉ muốn xem cô có ý đồ gì với tôi không thôi. Nhưng nhìn mặt cô ngu ngơ thế kia thì chắc chắn là không dám làm mấy cái chuyện kinh thiên đọng địa gì đó rồi. haha …”

_ “ Anh coi thường người khác vừa thôi ! Tôi mà them rây vào cái của nợ nhà anh á ?”

Đúng là không thể ngồi yên được nữa, càng lúc anh ta càng quá đáng. Lạc Linh đứng bật dậy cầm chai rượu đang uống dở dốc sạch lên người Nhật Phong. Chỉ vài giây sau người anh chàng đã ướt như chuột lột.

_ “ Haha… nhìn cái bản mặt của anh kìa … tức cười chết mất ! Để xem anh còn dám phỉ báng Lạc Linh tôi nữa không …”

_ “ …”

Lần này thì nhục nhã dâng lên tận núi ! Nhật Phong hùng hổ đứng phắt dậy, túm chặt lấy bả vai của Lạc linh, gằn giọng :

_ “ Cô quá thể lắm !”

Sau đó anh chàng tức tối cầm chìa khóa bước ra khỏi rồi đóng sầm cửa lại , trước khi đi còn không quên khóa chặt cửa phòng trà. Hừ , lần này để xem cô ta có thoát ra khỏi đó được không. Dám động vào Nhật Phong này à ? Cứ ngồi trong đó mà thưởng thức nhạc Mozart đi nhé !



Sau mấy phút bàng hoàng , Lạc Linh mới phát hiện ra , hiện tại cô đang bị nhốt trong căn phòng nồng nặc mùi rượu. Cô vội chạy ra cửa loay hoay một hồi nhưng vẫn không tài nào mở ra được.

_ “ Đồ vô lương tâm mất nhân tính kia, ngươi dám nhốt bản cô nương ở đây à ?”

Phải rồi ! Điện thoại để làm cái gì chứ ? Phải gọi cho chị Nhã Đình đến cứu nguy ngay !

Nhưng trớ trêu thay, chiếc điện thoại xinh xắn của cô đã không cánh mà bay !

_ “ Trời ơi ! Đừng bảo lại bị mất điện thoại đúng lúc này chứ ! Mình phải làm sao bây giờ ?”

Lạc Linh cố gắng vận động cái đầu của mình. Làm cách nào mới có thể thoát ra khỏi đây ? Tên khốn kiếp Nhật Phong ! Đồ vô lương tâm ! Dù thế nào cô cung là phái yếu, tại sao hắn ta lại lỡ nhốt cô ở cái nơi đáy xã hội đầy rẫy nguy hiểm này chứ ?

Chap 4.2

Một lúc lâu sau, khi một tên vệ sĩ áo đen bắt đầu đi kiểm tra từng phòng trà thì hắn cũng nghe thấy những âm thanh lạ phát ra từ căn phòng gần cuối dãy. Chạy đến nghe ngóng thì bên trong phát ra những tiếng vỡ choang choảng và tiếng đập đồ đạc.

_ “ Rõ ràng căn phòng này bị khóa ngoài rồi cơ mà ? Ai ở trong đó vậy nhỉ ?”

Nghĩ rồi tên vệ sĩ cúi xuống nhìn qua chiếc khe tròn nhỏ hình cầu lồi trên cánh cửa.

Hừ , chẳng có ai ngoài một bà cô đang nổi cơn tam bành, có lẽ là bị chồng nhốt trong đó nên mới nổi điên như vậy. Mà khoan… sao cô ta lại đập phá đồ đạc trong phòng trà thế kia ?

_ “ Này cô kia !!” Tên vệ sĩ gào to rồi lấy chìa khóa mở cửa căn phòng.

Lạc Linh giật thót mình nhìn cửa phòng trà được mở ra. Ôi… thế là cô đã thoát rồi, cô được tự do rồi, cửa phòng mở ra rồi kìa !

Tên vệ sĩ lăm lăm bước vào, tức tối quát :

_ “ Cô gái, ai cho cô tự ý đập phá đồ của vũ trường chúng tôi ? Cô tưởng đây là nhà cô à , hả ???”

Đến bây giờ Lạc Linh mới ý thức được việc mình đang làm. Lúc đó vì tức giận và hoảng sợ quá nên cô cũng không biết mình đang làm gì. Ôi Lạc Linh, mày đúng là chúa rắc rối !

_ “ Sao , nói gì đi chứ ??” Tên vệ sĩ áo đen đứng khoanh tay , trợn mắt nhìn Lạc Linh, trông bộ dạng hắn rất dữ tợn . Cùng lúc đó một vài tên áo đen khác cũng bước vào, một trong số những tên đó thốt lên :_ “ Đây là căn phòng mà mà cậu Nhật Phong vừa đặt mà, cô gái này đi cùng cậu ấy .”

_ “ Thế bây giờ Triệu thiếu gia đang ở đâu ? Sao cửa căn phòng này lại bị khóa còn cô gái lại ở bên trong ??” Tên vệ sĩ nọ thắc mắc.

Haiz… đến lúc này thì chỉ còn cách này thôi…

_ “ Các anh à , huhu…” Lạc Linh vờ khóc lóc, túm lấy cổ tay tên vệ sĩ áo đen : “ Nhật Phong… huhu… anh ấy quá đáng lắm , anh ấy chỉ vì chút giận dỗi cỏn con mà đã nỡ nhốt vợ của anh ấy như thế này đây… huhu …”

_ “ Ơ !! Nói vậy có nghĩa là… Triệu thiếu gia đã kết hôn rồi sao ??” Tất cả đều kinh ngạc, trố mắt nhìn Lạc Linh như nhìn sinh vật lạ.

_ “ Huhu , đúng vậy . Chúng tôi mới kết hôn được mấy ngày thôi. Nhưng hôm nay Nhật Phong cứ đòi đi bar . Tôi vì lo cho chồng nên mới lén đi theo, nhưng lại bị anh ấy phát hiện. Thế là anh ấy nhốt tôi vào đây, còn nói đến khi nào vui chơi thoải mái xong mới quay lại thả tôi ra , huhu…”

Ai nấy nghe xong đều thấy cảm thương cho “ cô vợ trẻ ” của Nhật Phong. Tên vệ sĩ ban nãy vừa trợn mắt hung hăng với Lạc Linh mà giờ đây đã bị lép vế , vội vàng chủ động an ủi cô :

_ “ Thực tình chúng tôi không ngờ Triệu thiếu gia lại là người như thế. Cậu ấy luôn ga lăng hào phóng với phụ nữ mà lại đối xử không ra gì với vợ mình như thế .”_ “ Đúng vậy, thật là vũ phu quá !”

Đúng , Nhật Phong là người như thế đấy. Các người nên nhìn ra bộ mặt thật của tên biến thái đó đi ! Trong bụng thì nghĩ như thế nhưng ngoài mặt Lạc Linh vẫn nước mắt đầm đìa, làm bộ dạng đáng thương :

_ “ Các anh đừng nói Nhật Phong như thế, chắc chồng em có nỗi khổ riêng …”

Khổ cái gì chứ ? Hắn ta lại chả sung sướng quá vì đã thoát khỏi cô . Hừ , quẫn bách lắm thì Lạc Linh ta mới gọi cái tên Nhật Phong thối tha nhà ngươi làm “ chồng ” ! Chứ có cho ta cả 10 Nhật Phong thì bản cô nương đây cũng chẳng thèm nghía tới.

_ “ Cô đừng buồn , chúng tôi sẽ gọi triệu thiếu gia đến …”

_ “ Không cần đâu !!” Lạc Linh vội vàng xua tay : “ Bây giờ tôi không muốn nhìn mặt anh ta. Tôi muốn về nhà …”

_ “ Vậy chúng tôi sẽ đưa cô ra bằng cửa sau cho yên tĩnh .” Hai tên vệ sĩ tỏ thái độ cung kính lễ phép. Đi lên phía trước dẫn đường.

_ “ Cảm ơn ! Làm phiền các anh quá .”

_ “ Ồ không có gì. Đây là trách nhiệm của chung tôi mà . Triệu thiếu phu nhân , mời cô…”

Vậy là kế hoạch tẩu thoát đã thành công !

~~~~~~~~~

_ “ Lạc Linh ! Lạc Linh ! Em đi đâu vậy ?”

Bà chị Nhã Đình véo tai Lạc Linh một cái đau điếng rồi nhìn cô từ trên xuống dưới : “ Nói ! Em đã đi đâu hả ? Em có biết nãy giờ chị chạy đi tìm em khắp nơi không ?”

_ “ Em… em tìm chỗ đi vệ sinh nhưng bị lạc đường, mãi mới quay về đây được .” Lạc Linh vừa mới được ra ngoài ánh sáng đã bị bà chị gái quay chóng mặt.

_ “ Phù ! Ra là thế , em làm chị hết hồn !” Bà chị Nhã Đình đưa tay lên vuốt ngực , thở phào nhẹ nhõm : “ À, em đi vệ sinh ở đâu thế ? Quanh khu vực này tìm mãi chẳng có cái nhà vệ sinh công cộng nào. Bây giờ chị cũng đang mắc quá , em dẫn chị đến đó đi !”

_ “ … -_- ”

Chap 4.3

Nhật Phong hờ hững cầm li rượu, bao quanh là những đôi chân dài nóng bỏng. Bao nhiêu câu hỏi của các nàng đặt ra, Nhật Phong cũng chỉ ậm ừ cho qua. Bản nhạc jazz thật phù hợp với tâm trạng của nhiều con người vào lúc này. Nhật Phong đưa mắt nhìn những cặp đôi đang say mê nhảy cùng điệu nhạc , trong lòng nặng trĩu nỗi buồn. Anh và Ngọc Mỹ chia tay nhau đã được hơn 3 tháng, nhưng đến giờ anh vẫn không thể chấp nhận được lí do chia tay mà cô ấy đưa ra. Anh là một người đàn ông thành đạt , phóng khoáng. Tuy anh có hơi nóng nảy và không nghiêm túc về nhiều chuyện, nhưng trên đời không có ai thực sự hoàn hảo cả. Nếu có cô bên cạnh thì anh sẽ sửa chữa được mà, tại sao cô dễ dàng bỏ rơi anh để đi theo người đàn ông khác như vậy ?

Nhật Phong nhắm chặt mắt, cố xuy đi những ý nghĩ đau buồn đang bủa vây lấy chính mình. Hình ảnh Ngọc Mỹ trong đầu bỗng biến dạng hình một cô gái khác.

Nhật Phong giật mình ngồi bật dậy . Hừ , sao mình lại nghĩ đến con nhỏ vô duyên kia chứ ! Thực sự là anh vẫn còn chưa biết cô ả tên là gì, nhưng phải thừa nhận cô ta đúng là một con quỉ cái, dám đi gây sự với bổn thiếu gia ta, đúng là coi trời bằng vung !

Nghĩ qua nghĩ lại cũng thấy tội cho cô ta, bị nhốt như thế chắc cũng đủ sợ khiếp vía rồi. Nhật Phong bèn đứng dậy đi tới quầy tiếp tân lấy lại chìa khóa phòng trà.

_ “ E hèm … Tôi muốn lấy chìa khóa của phòng …….”

Thôi chết ! Nhật Phong đã quên mất mình vừa nhốt cô nàng ở phòng bao nhiêu. Ở đây có hơn trăm căn phòng trà, chẳng nhẽ anh lại phải đi gõ cửa từng phòng một hay sao ?

_ “ Xin hỏi Triệu thiếu gia muốn lấy chìa khóa của phòng số bao nhiêu ?” Người phục vụ lễ phép hỏi Nhật Phong.

_ “ À… phiền anh kiểm tra lại số phòng lúc nãy tôi vừa đặt .”

_ “ Là phòng 106, nhưng hiện tại tay vệ sĩ hộ Tống đang cầm chìa khóa, bởi vì có mấy người ở dịch vụ vệ sinh đang dọn dẹp bên trong đó .”

Nhật Phong ngạc nhiên. Dọn dẹp ư ? Không phải cô ta tự tử đấy chứ ??

Anh chàng rùng mình , lắc mạnh đầu rồi chạy lên căn phòng. Có mấy người don dẹp vệ sinh và một vài tên áo đen bên trong đó. Nhìn qua trông căn phòng chẳng khác gì một bãi chiến trường. Con nhỏ thị dân kia đã làm gì thế này ?

Một tên vệ sĩ nhìn thấy Nhật Phong bèn chạy ra chào hỏi :

_ “ Phong thiếu gia , anh đến tìm Triệu thiếu phu nhân à ?”

_ “ Cái gì ? Triệu thiếu phu nhân ?” Nhật Phong nhăn mặt, không hiểu tên kia đang nói gì.

_ “ Thì là vợ của thiếu gia đó. Vừa nãy chúng tôi đã đưa cô ấy ra ngoài rồi .”

_ “ Cái gì ? Sao mấy người dám để cô ta đi hả ? Mà khoan … các cậu nói ai là vợ tôi ??” Nhật Phong cố lục trong bộ nhớ , tìm xem trước giờ anh đã từng gọi người đàn bà nào là “ vợ ” chưa.

_ “ Thì cái cô gái đi cùng Triệu thiếu gia tới đây đó. Cô ấy nói mình là vợ của thiếu gia. Cô ấy cứ khóc sụt sùi nên chúng tôi thấy tội quá . Thiếu gia à , anh đừng nên đối xử lạnh nhạt với vợ như vậy. Thế mới bảo anh không nên lập gia đình sớm làm gì…”

Đến đây thì Nhật Phong không thể nghe ra cái gì nữa. Mặt anh càng lúc càng xám xịt lại. Triệu thiếu phu nhân ư ? Hừ , anh đã quá xem thương cô ả đó rồi !

Không đợi tên vệ sĩ huyên thuyên xong, Nhật Phong tức tối la lên :

_ “ Các người đúng là một lũ ngu ngốc ! Triệu thiếu phu nhân cái khỉ gì chứ ? Con nhỏ đó không phải vợ tôi ! Mấy người bị cô ta lừa hết rôi !”

_ “ Cái… cái gì ? Thế ra…cô ấy không phải là vợ của thiếu gia à ?”

Đám vệ sĩ lại há hốc mồm kinh ngạc , lần này họ đã bị lừa một vố đau.

_ “ Chứ còn sao nữa ? Người như thiếu gia đây mà phải rước cái con nhỏ xấu xí đó về làm vợ sao ? Cô ta đắc tội với tôi nên tôi mới nhốt cô ta vào trong này. Thế mà các người lại thả ả đó đi. Thật chẳng ra làm sao !”

Đám vệ sĩ xanh mặt, vội vàng bao biện :

_ “ Là lỗi của chúng tôi ! Đẻ chúng tôi đi tìm ả về …”

_ “ Thôi khỏi ! Các người biến hết đi cho ta ! Rồi nhất định bổn thiếu gia sẽ gặp lại con nhỏ đó !”

Đúng vậy , nhất định sẽ gặp lại ! Để xem lúc đó tôi xử lí cô thế nào !